Cuộc sống trong thơ Bùi Đạt

5

Tác giả từng là giảng viên đại học, đã từng chủ biên, đồng chủ biên hơn chục đầu sách về dư địa chí, đam mê với những trầm tích văn hóa. Thơ anh, phảng phất bóng xưa, hoài niệm, nhưng cũng đầy trăn trở với những tiếng vọng, dư ba của cuộc sống hiện đại. Sâu lắng nhưng đầy trẻ trung, những hình tượng con người, cuộc sống trong thơ Bùi Đạt có vẻ đẹp riêng, khiến người đọc bất ngờ, lưu luyến. Chúng ta bắt gặp mình trong đó, với những bộn bề, da diết, nhớ thương , và những trăn trở, khát vọng đang trôi về phía trước.

LẠC TRÔI
Lặng nghe một thoáng trầm tư
Dư âm cuộc sống lạc từ trong tâm
Nỗi niềm sao cứ lặng thầm
Để con mắt ngắm lạc không thấy đường

U minh lạc chốn vô thường
Nhân tình thế thái ai lường được chi
Thiên nhiên huyền bí lạ kỳ
Càn khôn vô lượng lạc khi mịt mờ

Nghèo hèn lạc giữa thờ ơ
Vật vờ bèo bọt cánh trơ lạc loài
Nước mắt lạc giữa chơi vơi
Câu thơ lạc giữa buồn vui cuộc tình

Đồng tiền lạc chốn mưu sinh
Tình anh lạc giữa bóng hình của em
Đôi khi lòng bỗng rối ren
Để ta lạc giữa bon chen dòng đời.

NHÂN THẾ
Rượu sầu rót vào ly nhân thế
Cho say vị đắng tình đời
Nối ngày gặm nhấm tim côi
Mộng xa rời chẳng biết

Bụi phong trần nẻo về vạn kiếp
Tham – Sân – Si – Ái – Ố rối trăm đường
Nghiệt ngã dòng đời chẳng hết sầu vương
Thời onlinelạcvàohưảo…

Thế gian còn bao phiền não
Chia tay chỉ cách màn hình
Tháng ngày sao cứ lặng thinh
Hồn đau… buốt giá!

TẨY BỤI TRẦN
Đông giá trả tơ duyên đi vay
Tim thu nụ cười lầm lỡ
Bến cũ ái tình mắc nợ
Ly sầu cạn đáy nồng say

Đêm cô đơn chốn lưu đày
Vò đau bàn tay nắm chặt
Nghiền nát cõi lòng se sắt
Ngoảnh mặt giả bộ làm ngơ

Đời hững hờ, mây gió hững hờ
Vùi dại khờ trong sâu thẳm
Tình xưa đem ra phơi nắng
Tẩy bụi trần cay đắng thành thơ!

11.2018