Ở vùng ĐBSCL, tỉnh An Giang đang có nhiều dự án điện năng lượng tái tạo bậc nhất với 10 dự án đầu tư Nhà máy điện mặt trời tổng công suất khoảng 780MWp và 05 dự án đầu tư Nhà máy điện gió tổng công suất khoảng 550MW. Bên cạnh điện mặt trời áp mái lắp cho các cơ sở, doanh nghiệp, hộ gia đình trên địa bàn tỉnh đã đấu nối với lưới khoảng 600kWp. Trong chiến lược phát triển, An Giang chọn năng lượng mặt trời là một nguồn năng lượng tái tạo thay thế.

Các dự án điện mặt trời hiện có ở An Giang tập trung tại huyện Tịnh Biên, Tri Tôn và Châu Thành; tính đến thời điểm hiện tại đã có 04 dự án Nhà máy điện năng lượng mặt trời đi vào hoạt động, phát điện thương mại với tổng công suất 214 MWp và 06 dự án đang trình Bộ Công Thương thẩm định, phê duyệt. Còn dự án điện gió tập trung tại huyện Thoại Sơn và Tri Tôn, đã được UBND tỉnh chấp thuận chủ trương nghiên cứu, khảo sát, lắp đặt và thu thập kết quả đo gió.
Ông Mai Chí Cường ở Phòng Quản lý Năng lượng thuộc Sở Công Thương tỉnh An Giang cho biết, tỉnh có tiềm năng về năng lượng mặt trời tương đối cao, 100% diện tích nhận năng lượng bức xạ năng lượng mặt trời hầu như quanh năm. Số giờ nắng trung bình một năm tại An Giang là 2.400 giờ với bức xạ mặt trời 4,7-5,1 kWh/m2/ngày. Trong đó, bức xạ bình quân 5,1 kWh/m2/ngày chủ yếu ở phía bắc tỉnh, trên địa bàn các huyện/thị xã An Phú, Tân Châu, Châu Đốc, Phú Tân và một phần huyện Chợ Mới; bức xạ bình quân 4,7 kWh/m2/ngày chỉ phần nhỏ trên khu vực đồi núi thuộc huyện Tri Tôn và Tịnh Biên; và bức xạ bình quân 4,9 kWh/m2/ngày chiếm diện tích lớn nhất, nằm trên địa bàn các huyện/thị còn lại.

Từ tiềm năng đó, tỉnh An Giang đã lựa chọn năng lượng mặt trời là một trong những nguồn năng lượng tái tạo thay thế trong chiến lược phát triển năng lượng. Ngày 12/4/2019, UBND tỉnh ban hành Quyết định số 834/QĐ-UBND phê duyệt đề án phát triển nguồn năng lượng mặt trời tỉnh An Giang đến năm 2020, xét đến 2030 nhằm giúp địa phương xác định các khu vực tiềm năng, tạo điều kiện cho các nhà đầu tư điện khai thác hiệu quả đáp ứng nhu cầu điện phục vụ phát triển kinh tế – xã hội của địa phương.
Tiêu chí lựa chọn các khu vực thích hợp phát triển điện mặt trời được căn cứ trên bản đồ tiềm năng năng lượng mặt trời tỉnh An Giang. Sơ bộ lựa chọn các vùng phát triển điện mặt trời theo từng giai đoạn với các tiêu chí như sau: Các dự án thuộc khu vực đất/mặt nước có giá trị sử dụng thấp, không chồng lấn với các dự án hoặc quy hoạch ngành khác; có cơ sở hạ tầng giao thông tương đối thuận lợi, gần các trục giao thông chính, thuận lợi trong công tác vận chuyển thiết bị, nguyên vật liệu xây dựng và vận hành; địa hình tương đối bằng phẳng hoặc có độ dốc nhỏ; khoảng cách đấu nối gần và lưới điện có khả năng truyền tải hết công suất nhà máy; bức xạ mặt trời bình quân được đánh giá vào loại khá trở lên (4,7 kWh/m2/ngày trở lên).

Trong giai đoạn đến 2020, diện tích đất cần khoảng 300ha, tương ứng với tổng công suất lắp đặt là 250MWp; giai đoạn sau 2020, diện tích đất cần khoảng 860ha, tuơng ứng với công suất lắp đặt là 557MWp. Cụ thể, trên địa bàn huyện Tịnh Biên gồm các xã có tiềm năng như An Cư, Văn Giáo, An Hảo với tổng công suất tiềm năng khai thác 580 MWp; huyện Tri Tôn với các xã Châu Lăng, Núi Tô, An Tức có tiềm năng khai thác 253 MWp; huyện Châu Thành với xã Cần Đăng có tiềm năng khai thác 67 MWp; huyện chợ Mới với xã An Thạnh Trung có tiềm năng khai thác 90 MWp. Còn lại, tiềm năng phát triển nguồn năng lượng mặt trời trên mái nhà.
Quyết định số phê duyệt đề án phát triển nguồn năng lượng mặt trời của tỉnh An Giang cho biết cơ hội phát triển là tiềm năng dồi dào; nhu cầu phụ tải điện ngày càng cao; được hưởng các chính sách ưu đãi, khuyến khích phát triển nguồn năng lượng tái tạo của Nhà nước. Tuy nhiên, cũng có những thách thức, rào cản không nhỏ. Cụ thể là chi phí công nghệ và giá mua điện cao so với giá điện thông thường; đền bù, giải phóng mặt bằng và các xung đột trong sử dụng đất đai. Bên cạnh còn có khó khăn về khả năng đấu nối các dự án vào hệ thống lưới điện quốc gia và cơ chế mua bán điện mặt trời áp mái, thiếu nguồn tài chính. Cơ sở hạ tầng (lưới điện, cầu đường, giao thông,…) cũng chưa đáp ứng được nhu cầu phát triển. Đây cũng là những khó khăn chung cả nước và chắc chắn sẽ được khắc phục trong thời gian không xa.
NGỌC HUYỀN


